Hiển thị các bài đăng có nhãn Thế giới của con. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thế giới của con. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Những chuyện ngộ nghĩnh của con

4 tuổi

Ba ngồi gỡ cua cho Anh Thi ăn, Anh Thi hỏi:

- Ba ơi, cái lưỡi con cua ở đâu?
- Cua không có lưỡi!
- Không có lưỡi làm sao nói?
- Cua không biết nói!
- Vậy nó đói bụng thì làm sao?
- Thì nó đi kiếm ăn
- Nhưng nó phải làm sao cho mẹ nó hiểu?
- À, nó sẽ giơ càng hoặc chân lên làm hiệu
- Con hiểu rồi (nét mặt cực kỳ thông cảm), con cua bị câm!


2 tuần sau (lần này cũng ăn cua):

- Ba ơi, cái quần con cua ở đâu?
- Cua không mặc quần!
- Sao nó lại không mặc quần?
- Vì nó sống dưới nước.
- Vậy sống dưới nước là không mặc quần hả?
- Đương nhiên! Khi con tắm con có mặc quần không? (Vẻ mặt ba có phần đắc chí)
- Nhưng khi đi tắm biển thì con có mặc đồ tắm mà! Con cua nó ở biển chứ đâu ở trong phòng tắm.


Ba mẹ cười ngặt nghẽo.

5 tuổi

Mẹ và con gái chơi đố nhau.

Mẹ: Đố con kể ra những bộ phận cơ thể người bắt đầu bằng chữ C.
Con: Cổ, cằm, chân, cẳng...
Mẹ: Gì nữa?
Con: Nếu không nằm trên người con thì có được tính không?
Mẹ: Không, mẹ đã nói là bộ phận cơ thể người rồi.
Con: Thì cơ thể người nhưng không phải cơ thể con, là "chim" đó.
Mẹ: Hihihaha

Mẹ: Bây giờ đố con kể ra những bộ phận cơ thể người bắt đầu bằng chữ T.
Con: Tay, tai, tim, trán, thận...
Ngập ngừng một lát rồi tiếp: Ti (Không chuẩn lắm nhưng mẹ cũng châm chước, hehe).
Con lại nghĩ một lát rồi reo lên: à "Tít".
Mẹ: "Tít" là cái gì???
Con: Là răng đó (teeth).

6 tuổi

Thi có 1 anh con dì cũng học lớp 1, tên là Anh Quân. Cuối tuần cả nhà dì đến chơi, AQ cầm theo đồ chơi và bút thước rồi để quên. Anh Thi xách cây bút có dán chữ "Anh Quân" lên lớp, tụi bạn xúm lại hỏi:

- Ủa, AQ là ai?
- Bạn mình đó.
- Bạn học lớp mấy? Ở đâu?
- Cũng học lớp 1, mà học trường TQT tận Tân Bình lận.
- Ủa, xa vậy sao Thi quen?
- Thì Thi là người quan hệ rộng mà!

7 tuổi

Mẹ gọi Anh Thi tới ăn cơm, Thi đang chơi nên nhăn nhăn nhó nhó. Mẹ nói:

- Con mà muốn ba mẹ sinh em bé thì con phải ngoan, đừng nhăn nhó như vậy.
- Ủa tại sao con ngoan mới sinh em bé?
- Thì con ngoan ba mẹ thấy thích, hào hứng sinh em. Còn con hư thì chán quá rồi, ai dám sinh nữa.
- Vậy mấy bạn của con có em là ngoan hết hả?
- Đúng rồi.

Vậy là con gật gù ranh mãnh:
- Bây giờ thì con biết tại sao cả ba mẹ đều là con út rồi!

Gửi con gái nhân ngày sinh nhật

Những cơn mưa xối xả xen lẫn cái nắng cháy vội của buổi giao mùa báo hiệu tháng 5 đã về. Ngày này của 5 năm về trước, mẹ sinh con giữa thời khắc Sài Gòn bắt đầu chuyển mùa mưa, đúng vào lễ Phật Đản (ngày 15-5 dương lịch năm đó chính là ngày 15-4 âm lịch). Con sinh ngày rằm, lại có 4 xoáy tóc trên đầu (2 xoáy trước trán, 2 xoáy đỉnh đầu) nên mọi người dự đoán con sẽ bướng lắm. Quả có thế thật. Con là một cô bé bướng bỉnh và hiếu động, nhưng bạn bè rất thích chơi với con và những người lớn gặp con vẫn khen con của mẹ có cá tính và thông minh.

Con chào đời khỏe mạnh trong niềm hạnh phúc của ba mẹ, thậm chí hơn cả mong đợi của mẹ với nước da trắng hồng, mái tóc xoăn tự nhiên mềm mại, đôi tay xinh búp măng và đôi chân thon dài thẳng tắp. Con đi học sớm, từ khi chưa đầy 1 tuổi, nhưng vẫn rất "bản lĩnh". Mẹ nhớ ngày đầu tiên đi học của con, con không hề khóc, và suốt những năm qua con rất thích đi học. Con biết tự lập từ những năm tháng đầu đời.

5 năm trôi qua thật nhanh với rất nhiều đổi thay hàng ngày của con. Mẹ lật lại trang sổ tay có ghi số đo, cân nặng… của con vào những tháng đầu đời, bồi hồi nhớ lại ngày con biết lật, biết ngồi, mọc những chiếc răng sữa đầu tiên, đi lẫm chẫm rồi nói và hát… Mẹ nhớ con đã lớn lên như thế nào từ dòng sữa thơm thơm của mẹ, từ đôi tay trìu mến của ba đã ẵm con những đêm không ngủ khi con sốt tới 39 độ C và nhất định không chịu tư thế nằm. Mẹ cũng nhớ những "bức tranh Picasso" vụng về của con trên tường nhà từ khi còn rất nhỏ, cả những bộ bàn ghế con xếp bằng giấy thật giản đơn mà trông giống và ngộ nghĩnh vô cùng. Con thuộc rất nhanh những bài thơ mẹ viết cho con và còn biết ngâm nga theo điệu nhạc giản đơn mà con tự chế. Con bịa những câu chuyện để kể hàng đêm, tự dựng lên những kịch bản cho gia đình búp bê, chuột Mickey và gấu… Con bắc chiếc ghế nhỏ xinh và khoác áo choàng mỗi sáng và tối để tự đánh răng, bảo vệ hàm răng trắng không sâu một cái nào. Con hay lý sự và mẹ bất ngờ trước những lập luận thơ ngây nhưng chặt chẽ của con. Con thích chơi hoa tươi và cây lá. Ba trồng cho con những cây rau nhỏ xíu và “đồng lúa mini” trong chiếc hộp xốp, hàng ngày con vẫn lấy đặt trên “bàn làm việc” của con để tưới bằng bình xịt nước.

Mẹ thích ghi lại những khoảnh khắc của con, có khi chỉ là những cảnh rất đời thường như lúc con trèo lên chiếc tủ ngồi vắt vẻo làm trò, hay khi con đang tự dựng hoạt cảnh các bạn thú đi chơi trong rừng với đống gối chăn làm núi non, hang động..., bởi vì con là thiên sứ trong lòng mẹ, một ngôi sao thanh tú đến tựa đầu vào vai và ngủ yên lành – ngôi sao mà tuổi ấu thơ mẹ đã từng thao thức với trang viết rất hay của Alphonse Daudet, dẫu tình cảm mẹ con không giống như nam nữ nhưng cũng là một cảm giác đẹp đẽ, trong sáng và thiêng liêng như thế.

15.5.2008

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Về quê

Quê nội của con ở xứ Bắc, nằm ngay bên bờ biển và những cánh đồng thẳng cánh cò bay. Tháng 2, trời miền Bắc đổ mưa xuân - thứ mưa không cần mặc áo mưa nhưng vẫn để lại những bụi nước li ti làm mướt xanh thêm màu cây cỏ. Tháng 2 cũng là lúc lúa non bắt đầu lên, cải nở hoa vàng rực rỡ bên triền sông và rau xanh tốt ở trong vườn.

Photobucket

Photobucket

Nhà mình sống nơi phố thị, sáng ra đường là thấy cảnh Sài Gòn ngập trong những xe và bụi, nên mỗi dịp về quê chẳng khác nào đi du lịch sinh thái. Buổi sáng, cả nhà thức dậy thì đã có món cháo gà rất ngon ông bà nội nấu cho. Ăn uống ở đây thứ gì cũng ngon, vì cá là cá bắt dưới ao, rau là rau hái trong vườn, gà là gà tự nuôi, hải sản cũng là thứ tươi sống mới được đưa từ biển lên. Về quê, thỉnh thoảng nghe một tiếng gà trưa lại thấy lòng xao xuyến, mở cửa sổ nhìn ra phía sau nhà là những cánh đồng trải dài tít tắp, chiều chiều cò chấp chới bay về đậu cả hàng dài.

Con thích về quê và mẹ cũng thích về quê lắm. Ở đây không khí thật trong lành, người dân hiền hậu và thân thiện. Về quê, con được gặp ông bà nội và các bác, được chơi với các anh chị họ những trò rất giản dị mà rất vui. Ở quê, lần đầu tiên con thấy cảnh đánh bắt cá: những mẻ lưới nặng trĩu, trút ra những con cá to quẫy mạnh trong thúng, cá nhỏ lại được ném trả xuống nước. Xem kéo lưới xong, ba con thử kéo chiếc vó quăng bên bờ ao, mẹ thấy vậy cũng lanh chanh thử để chụp hình, nhưng nặng quá không kéo nổi.

Photobucket

Bắp đang vào mùa. Khắp các bờ ruộng, hoa xuyến chi nở đầy và hương bắp non thoang thoảng trong khí trời mát dịu và trong trẻo của mùa xuân. Bắp được con hái một giỏ đầy để tối luộc lên cho cả nhà vừa đánh bài vừa nhấm nháp.

Photobucket
Photobucket
Photobucket

Cứ mỗi buổi chiều, cả nhà mình lại đi ra biển. Biển ở đây không phải là biển để tắm, không đẹp và không có những bãi cát trắng phau như biển ở Huế khi con về thăm ông bà ngoại, nhưng ra đây xem cảnh người ta bắt cá, làm muối, ghè hàu... cũng vui lắm. Ốc mỡ trôi dạt đầy bờ biển, còn sống nguyên, nhưng dân đây chẳng ai ăn.

Photobucket
Photobucket
Photobucket

Về quê, con được tham gia làm vườn - với những thứ rau mà mẹ vẫn mua ngoài chợ nhưng ở đây là sự hiện diện sống động: những luống su hào, cải bắp tươi xanh nõn nà; những bụi cà chua với trái non phủ lớp lông măng nham nhám và trái to chín mọng; những bụi thì là trổ hoa vàng cao cả mét, nghiêng nghiêng trong gió xuân dịu dàng... Con còn được thấy những ao bèo, những con mương có vịt bơi từng đàn, những đống rơm cao ngất ở mỗi góc sân.

Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

Về quê thật là vui. Và mẹ viết cho con một bài thơ:

QUÊ HƯƠNG

Quê con có vùng biển rộng
Sóng tung trắng xóa vỗ bờ
Mênh mang những ngày gió lộng
Con diều chắp cánh tuổi thơ.

Quê con cò bay mỏi cánh
Chiều chiều đậu xuống bờ đê
Trăng soi biển đêm lấp lánh
Xôn xao tôm cá thuyền về.

Quê con có dòng sông nhỏ
Lục bình hoa tím bâng khuâng
Bình yên trâu bò gặm cỏ
Sáo chiều vi vút lâng lâng...

Quê con đêm hè gió mát
Nhẹ nhàng cánh võng đu đưa
Quê con vườn rau xanh ngát
Bồi hồi một tiếng gà trưa.

Quê con trong từng hơi thở
Thoảng bay hương lúa thơm nồng
Quê con đầy trong nỗi nhớ
Cải vàng nở dọc triền sông.

Quê con đã xa rồi nhé
Vẫn thấy lòng đầy yêu thương
Con xòe bàn tay nhỏ bé
Khẽ viết hai từ "quê hương".

2009

Chơi rừng với các bạn thú

Chủ nhật, Anh Thi dựng hoạt cảnh các bạn thú vui chơi trong rừng. Con có nhiều thú nhồi bông lắm, nhưng con chỉ chọn 4 nhân vật chính thôi, đó là bạn thỏ, bạn vịt, bạn chuột Mickey và bạn gấu. Nào bắt đầu nhé.

Photobucket
Trước hết là xây nhà cho bạn chuột Mickey.
Photobucket
"Này chuột Mickey, cậu có nghe tớ nói không?"

Ôi, Thi chỉ biết đi gom chăn và gối để dựng nhà thôi.

Chúng ta cùng ca hát và đọc thơ nhé:

CÂU CHUYỆN TRONG RỪNG

Hôm nay là chủ nhật
Trên trời mây trắng bay
Ta nắm chung bàn tay
Cùng vui chơi ca hát

Kìa cỏ hoa thơm ngát
Trên hồ vịt dạo chơi
Bạn gấu rất yêu đời
Vừa đi vừa liếm mật

Thỏ con trông xinh nhất
Gặm cỏ bên đồi xanh
Chim líu lo trên cành
Chuột Mickey đứng ngắm

Cuộc chơi còn dài lắm
Thôi nào ta đi tàu
Xếp nhỏ trước lớn sau
Còn Anh Thi ngồi cuối

6.2007