Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc ảnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2010

Sam biển - mặt trời bé con

Loài hoa này có tên là "sam biển" (ngoài hàng hoa vẫn gọi là "sam Thái"), tên khoa học là Aptenia cordifolia. Còn trong tiếng Anh, nó được gọi bằng một cái tên rất dễ thương: Baby sun rose. Vì thế mà mình xem những bông hoa này là mặt trời bé con.

Sam biển rất dễ trồng, cũng như hoa mười giờ và các loài sam khác, chỉ cần cắm một cành xuống đất là cây tự đâm rễ, trưởng thành và trổ bông. Lá hoa đẹp, hoa nở nhiều, chỉ bé chưa bằng đồng xu, thường có các màu đỏ, hồng, cam. Cây không cần chăm sóc gì đặc biệt, chỉ trồng nơi sáng và tưới nước đều.


Hoa thạch nam vàng

Hoa thạch nam, còn được gọi là thạch thảo, chính là loài hoa nổi tiếng trong câu hát của Phạm Duy phỏng từ thơ của Guillaume Appolinaire: "Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo".

Loài hoa trong bài thơ vốn có màu tím, còn ở đây là thạch nam vàng: lộng lẫy và thanh tao.




-----------------------------
Tên khoa học: Calluna vulgaris
Tên phổ thông: Thạch nam, thạch thảo, thạch thảo chổi
Tên tiếng Anh: Heather
Họ: Ericaceae (Đỗ quyên)

Đường về thiền viện

Đã quen sống ở Sài Gòn xô bồ nhộn nhịp, một ngày nọ chợt thấy lòng tĩnh lặng, muốn đi một chốn nào thanh vắng, đẹp và thơ để vừa thưởng thức vừa tĩnh tâm, tôi tìm đến miền Trung thơ mộng với một ngôi chùa tuổi đời còn rất trẻ nhưng có phong cảnh thiên nhiên cực kỳ tươi đẹp: thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã.

Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã là một ngôi chùa thuộc phái Trúc Lâm Yên Tử, tọa lạc trên một ngọn đồi của vùng núi rừng Bạch Mã, phía trước là hồ nước xanh như ngọc, trong đến mức thấy sỏi cát dưới đáy hồ. Cảnh sắc nơi đây quả là sơn thủy hữu tình, đem đến cho khách hành hương cái cảm xúc rất lạ giữa một không gian núi non trùng điệp trong thoáng bình yên chim hót, nước thì mênh mang màu trời hòa lẫn cỏ cây, mát như giọt sương mai buổi sớm, tách khỏi chốn trần gian bụi bặm đời thường.


Tôi đến với thiền viện vào một ngày nắng, theo xe đi về phía Nam của mảnh đất thần kinh, cách trung tâm thành phố Huế khoảng 30km. Rời khỏi quốc lộ là một con đường nhỏ mang chút thi vị của lũy tre làng xanh ngắt ven sông, tuy chưa đến bao giờ mà sao vương vấn một phút giây hoài cổ:

Ừ nhỉ, hồn quê soi bóng nước
Chạnh lòng thương nhớ bạn bè xưa

Xứ này vốn dĩ mang một cái tên không được mĩ miều cho lắm: Truồi. Ấy vậy mà sông Truồi, hồ Truồi, núi Truồi, đất Truồi đều mang nét đẹp sống động và nên thơ, lắng trong lòng bao du khách một cảm giác bâng khuâng với mây trời bát ngát, cây trái xanh tươi, nước trong sóng sánh, ngay đến đồ ăn thức uống cũng đậm đà lưu luyến khách đường xa… Qua khỏi đập Truồi là hồ nước trong vắt như một mảnh ngọc lam giữa núi rừng. Tôi choáng ngợp trước cảnh núi gối đầu mây trắng và những hòn đảo nhỏ đậm sắc cây nổi giữa hồ xanh.

Cái thú vị của cuộc hành trình có lẽ là chuyến đi thuyền hoặc phà khoảng 10 phút qua hồ để đến thiền viện. Đó là giây phút cực kỳ thư giãn khi thấy mình lọt thỏm giữa núi rừng, dưới chân là nước lững lờ trôi, gió lồng lộng thổi tung mái tóc và xa xa thiền viện lấp ló sau con đường quanh co bên chân núi. 172 bậc tam cấp lên cổng Tam Quan không làm khách hành hương mệt mỏi, bởi đâu đây là tiếng suối reo chim hót giữa đất trời mênh mông, và từ trên cao nhìn xuống thấy cảnh nước non đẹp chẳng khác nào một bức tranh thủy mặc.


Hồ Truồi - trong veo đáy mắt mùa thu
Thiền viện lấp ló sau rừng cây
Những hòn đảo ngọc
Hồ Truồi lúc hoàng hôn
Đường lên cổng Tam Quan

Thiền viện được xây theo lối kiến trúc tương tự những ngôi chùa dòng pháp thiền phái Trúc Lâm. Qua khỏi cổng Tam Quan, nhìn sang hai bên là lầu chuông và lầu trống, phía trước là chính điện với tượng Phật Bổn Sư Thích Ca bên trong. Nếu như từ lầu chuông nhìn ra là những rặng núi chìm trong mây ôm lấy hồ nước trong xanh thì từ lầu trống có thể thấy cảnh lá hoa và vườn lan thơ mộng.

Một góc sân chùa
Lầu chuông
Chính điện
Tĩnh lặng giữa núi rừng
Một góc chùa

Nếu một ngày nào đó bạn muốn lòng bình yên, thay vì một chuyến du lịch về nơi phố thị xa hoa, sao không tìm đến thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã mà hòa mình với cảnh trời mây non nước? Đến vùng Truồi, bạn còn có dịp thưởng thức một đặc sản nổi tiếng: bánh ướt thịt heo quay. Muốn vui chơi nhiều hơn thì có thể đi thuyền tắm thác Nhị Hồ và chơi rừng nguyên sinh, ngắm những con đường mòn đầy hoa mua và sim tím, hay lên đỉnh Bạch Mã nhìn xuống vùng Truồi xanh mướt uốn lượn quanh co, trèo thác Đỗ Quyên nên thơ và kỳ ảo. Nói đến đây lại nghe lòng nhớ. Xuân đã về rồi – cái mùa mà hoa đỗ quyên nở đỏ rực như thảm nhung hai bên vách núi, ôm lấy dòng thác trắng xóa cuồn cuộn chảy từ phía đỉnh trời, chợt thấy mình bé nhỏ làm sao trước thiên nhiên hùng vĩ.

Bài viết đã đăng trên tạp chí Jobvietizens tháng 1-2009

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Những ánh sao xuân

Hoa có tên là ngũ tinh, trông như những ngôi sao năm cánh nở từng chùm với nhiều màu rực rỡ: đỏ, hồng, trắng.

Đây là hình hoa ngũ tinh mình chụp tại công viên Tao Đàn.



----------------------------
Tên khoa học: Pentas lanceolata Schum
Tên phổ thông: Ngũ tinh, diễn chân, cúc nữ hoàng, nữ hoàng Ai Cập
Tên tiếng Anh: Egyptian star, star cluster
Họ: Rubiaceae
Xuất xứ: Châu Phi

Kìa hoa lựu đỏ

Xưa nay mình vẫn thích cây lựu, bởi lá đẹp, hoa đẹp mà quả cũng đẹp. Ở đây không dám nói lựu ngon vì cây lựu bé xíu, chỉ trồng làm cảnh chứ không phải để ăn. Khi mình trồng lựu, anh xã cười quá trời, bảo rằng thế nào cây lựu cũng chết, hoặc là tàn tạ cho xem. Mình biết xã dùng "khích tướng kế" thôi, chứ trong bụng cũng thích lắm, vì ngày nào cũng vác ghế ra ngồi ngắm cây lựu cơ mà. Tháng tư chớm hè, hoa lựu nở đỏ rực, xác hoa tơi bời, quả non đu đưa đầu cành, nhìn thích gì đâu, lại nhớ đến câu thơ của cụ Nguyễn Du:

"Dưới trăng quyên đã gọi hè
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông."
 

Rốt cuộc cây lựu đã có 9 quả, rất nhiều hoa và búp non, lá thì xanh mướt chứ hổng giống lời trù ẻo của ai kia đâu nha.


----------------------------
Tên khoa học: Punica granatum L.
Tên phổ thông: Lựu
Tên tiếng Anh: Pomegranate
Họ: Punicaceae (Lựu)

Trúc đào - một nhan sắc phù thủy

Có lẽ chẳng quá đáng khi bảo cây trúc đào có một nhan sắc phù thủy, bởi tuy cây cho những chùm hoa thật dịu dàng quyến rũ nhưng hầu hết các bộ phận trên cây đều cực độc, chẳng may nuốt phải rất dễ bị tử vong. Hoa đẹp nên vẫn thường được trồng làm cảnh, mặc dù ở rất nhiều nước nó đã được liệt vào danh sách cấm khi tạo cảnh quan bởi độc tố của nó.

Nếu bạn nhìn thấy hoa này, tốt nhất là chỉ nên ngắm thôi chứ đừng có hái làm gì, dù là hoa, lá, hay cành, đặc biệt đừng bao giờ đưa cho trẻ con.


---------------------
Tên khoa học: Nerium oleander L.
Tên phổ thông: Trúc đào
Tên tiếng Anh: Laurier rose
Họ: Apocynaceae (Trúc đào)
Xuất xứ: vùng Địa Trung Hải

Tết Sài Gòn

Phố ông Đồ
Tết Sài Gòn ư? Có gì mà nói, chán thấy mồ!

Tôi cũng từng nghĩ vậy bởi đã quá quen với không khí Tết quây quần ấm cúng trong tiết trời lạnh giá. Tôi yêu cái lạnh se sắt ngọt ngào ấy, yêu cái không khí rất cổ truyền khiến những người xa quê không khỏi chạnh lòng thương nhớ chốn xưa. Tết Sài Gòn thì quá nóng, bởi đang giữa mùa khô, nóng quá nên ai cũng ngại đi lại trong thành phố, thôi thì cứ coi như Tết là một dịp nghỉ phép dài.

Thế mà, có năm tôi đi ăn Tết ở nơi khác, chợt thấy lòng bồi hồi lưu luyến, một thoáng thẫn thờ nghĩ đến những khoảnh khắc thật đẹp của Tết Sài Gòn.

Tết Sài Gòn, đi ngang khu phố cổ – giờ là những con đường sầm uất với dãy khách sạn chạy dài – lại bắt gặp người nghệ sĩ thổi kèn góp vui cho màn ẩm thực vỉa hè sôi động. Tết Sài Gòn, tạt qua những con đường bề bộn, thấy người bán hàng lưng áo ướt đẫm mồ hôi bày từng đống dưa hấu trên tấm vải bạt lớn, tràn ra cả lề đường, rồi những dãy bao lì xì đỏ tươi tràn ngập các nẻo đường và cổng chợ.
 
Múa lân ngày Tết

Tết Sài Gòn trong mắt tôi còn là chiếc thuyền hoa duyên dáng của người bán dạo neo đậu ven kênh. Những ngày giáp Tết, từng chậu hoa kiểng được chất đầy thuyền, rồi cứ thế từng đoàn xuôi dòng kênh đùng đục đưa hoa về phố, đôi lúc đã khiến tôi bật cười với cái cảnh “trên hoa dưới rác”, vậy mà ngẫm lại vẫn thấy rất nên thơ. Nhờ Tết, Sài Gòn trong chớp mắt bỗng biến thành một “thành phố hoa” với đủ loại hoa kiểng từ khắp nơi đổ về khoe sắc trong hội xuân Tao Đàn.
 
Công viên mùa xuân

Nhưng, nếu bảo tôi tả thật ngắn gọn cái đẹp của Sài Gòn vào dịp Tết thì tôi chỉ có thể nói vỏn vẹn ba chữ: “thành phố thức” – thức cả ngày lẫn đêm. Từ dịp Giáng sinh, đèn đã chiếu sáng rực rỡ trên các con đường lớn, rồi sang Tết ta, khu trung tâm bỗng tưng bừng với phố tỏa sáng, và đường hoa về đêm càng thêm lộng lẫy, không hổ danh là “Sài Gòn hoa lệ”. Từ đầu ngày, phố ông đồ đã nhộn nhịp bút nghiên, nhưng đông khách nhất vẫn là buổi tối, có khi các thầy đồ viết không kịp để khách phải chờ lâu. Chợ Bến Thành đêm cũng không kém phần tấp nập, nên những con đường quanh đó đặc kín cả người.

Sài Gòn ơi, thức làm chi cho lòng người xao xuyến?

Tôi bỗng thấy yêu Sài Gòn những đêm không ngủ, bởi khi ấy, Sài Gòn trở về với cái đẹp rất đặc trưng của mình: rực rỡ ngay cả khi lặng lẽ.

Sao cứ mãi đèn hoa cho tôi về say phố?
 
Đường hoa Nguyễn Huệ
Phố tỏa sáng
7.2009

Non nước Hạ Long

Dịu dàng hoa súng

"Em thấy không tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say."
(Chiếc lá đầu tiên - Hoàng Nhuận Cầm)

Nhưng đâu chỉ có súng tím, còn có súng trắng, súng hồng và cả súng vàng nữa. Dưới đây là những tấm hình hoa súng mình chụp ở Huế và Sài Gòn.


-----------------------
Tên khoa học: Nymphaea spp. L.; Nymphaea alba L.
Tên phổ thông: Súng
Tên tiếng Anh: Nymphaea, water-lily
Họ: Nymphaeaceae (Súng)

Những cánh bướm xanh

Tên hoa là thài lài mắt mèo, thuộc chi  Commelina (thài lài), nhìn hao hao giống hoa thanh điệp (cánh tiên) nhưng ít cánh hơn, lá cũng khác. Người Nhật đặt cho hoa một cái tên rất yểu điệu là "lộ thảo", có nghĩa là cỏ sương. Hoa nở cả cánh đồng, trông xa như những cánh bướm xanh đang chấp chới bay lên. Mình chụp những tấm ảnh này tại suối nước nóng Thanh Tân, Huế. Phải thừa nhận rằng, trầm mình giữa dòng suối khoáng nóng, mắt dõi ra đồng hoa xanh xào xạc và dãy núi phía xa, cảm giác thật là tuyệt.