Hiển thị các bài đăng có nhãn Một thoáng kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Một thoáng kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò

1. Hội thi học sinh thanh lịch

Năm mình học lớp 11 thì trường tớ tổ chức cuộc thi “Học sinh thanh lịch”, mỗi lớp cử vài đại diện tham gia. Đến ngày thi, những đứa không tham gia (chiếm đại đa số) hóng hớt đến xem để cổ vũ và bình luận. Lớp mình thì bao giờ cũng khét tiếng là ăn chơi và quậy phá, dù là lớp A – tuyển chọn toàn học sinh được chuyển thẳng và thi cấp 3 điểm cao. Bọn mình cổ vũ thì ít mà chọc ngoáy thì nhiều, nhất là thấy em nào tỏ ra mất bình tĩnh. Đến phần thi ứng xử, một em bắt được câu hỏi, đại loại là hãy đọc mấy câu đầu trong bài thơ “Hương thầm” của Phan Thị Thanh Nhàn. Em này đang lúng túng cố nhớ ra thì bọn khán giả phá đám, hét vọng lên sân khấu: “Cao cao bên cửa sổ, có hai người hôn nhau”.

Tội nghiệp em gái, đang lúng túng, nghe loáng thoáng từ “cửa sổ” thế là bật ra nói như cái máy: “Cao cao bên cửa sổ…”, cả hội trường cười ầm ĩ.
Một em khác bắt được câu hỏi: “Nếu bố mẹ em cấm đoán quan hệ giữa em và người yêu em thì em sẽ làm gì?” Em gái đang bối rối (chắc là vì còn nhỏ, chưa yêu bao giờ ) thì cả đám tiểu yêu bên dưới lại hét lên: “Một sợi dây thừng, một chén thuốc độc, một… gói quần áo”. Ủa, đã dây thừng với thuốc độc thì còn đem theo gói quần áo làm gì vậy kìa? Xin thưa, nhỡ đến lúc chuẩn bị chết mà thấy nhụt chí quá thì thôi rủ nhau trốn đi vậy.

Báo hại em gái dự thi trên kia đang lúng túng lại càng run thêm, đứng ngẩn tò te như ngậm hột thị.

2. Nhổ cỏ vườn sinh vật

Trường trung học của mình có rất nhiều hoa và cây xanh. Cây thì đủ loại, từ cây cảnh, cây ăn quả đến cây cổ thụ, lúc nào trong trường cũng rợp bóng mát và ngập đầy sắc hoa, đã bảo là “ngôi trường sinh thái” mà lại.

Trong trường có một cái vườn gọi là “vườn sinh vật”. Trong thời khóa biểu học tập của bọn mình thì có giờ lao động, nhưng thực tế thì học sinh chả có việc gì làm. Vệ sinh trường thì đã có lao công làm cho sạch, cắt xén cỏ cây cũng có thuê người chuyên làm việc đó…, tóm lại chỉ còn một việc rất cỏn con là nhổ cỏ ở vườn sinh vật, chia ra cho rất nhiều lớp.

Theo chương trình thì mỗi lớp sẽ lao động một buổi mỗi tuần, các lớp luân phiên làm những buổi khác nhau trong tuần, công việc chỉ xoay quanh cái vườn ấy. Thế thì cỏ đâu ra lắm thế mà nhổ? Để cầm chừng, thầy giáo chủ nhiệm cho bọn mình mỗi tuần chỉ một tổ lao động thôi, nghĩa là mỗi cá nhân cứ một tháng mới có một buổi đi nhổ cỏ. Cứ đến giờ nhổ cỏ là cả bọn túm lại nói đủ chuyện trên trời dưới biển, tay thì vặt mấy cọng cỏ qua loa lấy lệ, thậm chí chỉ vặt mỗi ngọn. Cuối cùng thầy chủ nhiệm thấy ngứa mắt quá, bảo: “Nhổ cỏ không nhổ tận gốc thì nhổ làm gì?”

Bọn mình liền đáp: “Ơ, tụi em tưởng chỉ nên vặt ngọn thôi, phải để gốc lại cho nó còn mọc, lớp khác mới có việc để làm chứ. Bây giờ nhổ tận gốc thì lấy đâu ra việc mà lao động nữa ạ?”

Cả đám cười rầm rầm, rồi cứ nghĩ thế nào thầy cũng la cho một trận, không ngờ thầy cười rồi gật gù: “Nói có lý!” 

3. Hội trại lớp 12 

Như thường lệ, cứ đến dịp 26-3 là trường lại tổ chức cắm trại ở biển. Năm đó trời lạnh khủng khiếp, lại còn có dự báo bão nên nhà trường quyết định không cắm trại nữa. Trời ơi, đời học sinh cả năm chỉ mơ có một lần cắm trại để vui chơi thỏa thích, nghe tin này khác nào sét đánh ngang tai! Thế là học sinh các lớp đồng loạt kiến nghị nhà trường cho tổ chức hội trại. Các thầy cô ban giám hiệu cũng mủi lòng, lại thấy thời tiết có vẻ khá dần lên nên cuối cùng đồng ý cho cắm trại, nhưng vẫn thòng thêm một câu là nếu thời tiết có diễn biến xấu thì phải lập tức nhổ trại.

Híc, trời lạnh căm căm, gió thổi ầm ầm, biển cuộn sóng đen ngòm, vậy mà hàng đoàn học sinh vẫn kiên trì mặc áo lạnh, đạp xe 12 cây số đến bờ biển để cắm trại, lớp này lớp kia trêu ghẹo nhau vui không thể tả. Nhưng niềm vui kéo dài không được lâu, đài lại báo bão sắp đổ về, thế là qua một đêm nhà trường thông báo tất cả các lớp phải nhổ trại về nhà ngay trong đầu buổi sáng.

Buồn bã, nhưng vẫn chưa hết máu ăn chơi, 2/3 đội quân 12A kéo nhau về nhà cậu lớp phó học tập tên Tam gần biển để… cắm trại trong nhà. Cũng nấu nướng, tán phét, bình phim Hồng Lâu Mộng và hò hét như điên.

Mình còn nhớ có mấy cái giường, đứa nào nhanh chân thì tranh được chỗ để leo lên ngồi đắp chăn cho ấm. Mình, Quỳnh Anh và Diệu Hạnh cũng chen lên được một cái giường như thế, ngồi dựa lưng vào tường, chân giấu trong đống chăn ấm và tán dóc. Một lát, cô bạn Lý từ dưới bếp chạy lên hỏi:

- Có ăn bánh chưng chiên không?

Cả ba đứa nhất loạt gật đầu. Việt – tên lớp trưởng đang đứng chải đầu trước gương – vội quay lại la lên:

- Trời ơi, tui thán phục cái đức ham ăn của mấy bà quá. Nhìn vô gương thấy cả ba cái đầu vừa nghe hỏi có ăn không là gật cái rụp liền!

Hehe...

4. Giờ kiểm tra một tiết môn lịch sử

Vào học kỳ II lớp 12, tình hình học lệch diễn ra ngày càng trầm trọng do sắp đến kỳ thi đại học. Lớp 12A bọn mình khoảng 70% dân số thi khối A, 20% thi khối D và 10% còn lại thi khối B, chẳng ai thi khối C cả nên có thể nói những môn sử, địa tất cả đều lơ là. Giờ kiểm tra các môn này lũ quỷ thường ít khi học đầy đủ mà chia bài ra học hoặc táo tợn hơn là quay phim. Hôm nọ vào giờ kiểm tra 1 tiết môn sử, cả lớp ai biết phận nấy, im lặng làm bài, ai có thủ thuật gì thì cứ tự tiện sử dụng, người biết cũng không tố giác. Thầy giáo thì rảo quanh cả lớp để “kiểm tra an ninh”.

Cả lớp đang im phăng phăng như thế thì bỗng nghe đánh xoạch một tiếng. Tất cả đều quay lại nhìn và phá lên cười khi thấy một quyển sách lịch sử nằm chễm chệ giữa sàn nhà ở dãy bàn thứ hai bên trái, thầy giáo cũng không nhịn được cười. Thì ra cái ngăn bàn này bị gãy một nửa. Thân chủ phải để cuốn sách hờ hững ở nửa hộc bàn ấy và đè cái cặp lên trên để quay bài. Khi thấy thầy giáo đến bên, cậu ta luống cuống quá quên mất nửa ngăn bàn phía trong trống không, mới đẩy vội cuốn sách vào và thế là xảy ra… án mạng.

Mình còn nhớ đây là giờ sử của thầy Thiều, còn thủ phạm là một tên ngồi bàn sau lưng mình. Bàn này gồm Tam, Miên, Huy, Trí. Tam và Miên thì không phải rồi, nhưng mình không nhớ chính xác được là Huy hay Trí. Chuyện vui quá, giờ nghĩ lại vẫn cười.

Biển của một thời để nhớ

Bạn à, hẳn bạn còn nhớ những lần lớp chúng mình đạp xe về biển, nghe trong gió xuân hương lúa thơm nồng và có khi khẽ rùng mình trước cái se lạnh của nắng sớm đang loang dần theo bình minh trên phá Tam Giang – nơi các dòng sông hò hẹn. Hẳn bạn cũng còn nhớ, những chiếc xe đạp ấy lích kích chở gạo, đồ ăn, nồi niêu xoong chảo, bạt, dây và cọc… để chuẩn bị cho một hội trại tưng bừng. Hẳn bạn còn nhớ những câu chuyện vui vui bên bếp lửa của tuổi 17, và hẳn bạn cũng nhớ những lều trại đèn hoa rực rỡ san sát trong rừng phi lao xanh nhìn ra bãi biển cát vàng.
 
Chiều Thuận An với đôi ngựa tâm tình bên bờ biển

Tôi biết Thuận An không đẹp, vâng, trong tận cùng sâu lắng những yêu thương tôi vẫn không thể nào không công nhận cái thực tế ấy, bởi so với những bãi biển khác của Huế như Lăng Cô, Chân Mây, Cảnh Dương, Tư Dung… thì Thuận An thiếu hẳn vẻ mĩ miều kiêu sa của bờ cát trắng phau dài thoai thoải cả chục km, thiếu những ngọn núi cao bốn mùa mây phủ, thiếu làn sương trong vắt đến tinh khôi, thiếu cả sự tĩnh lặng hoang sơ của biển vùng sơn cước…

Nhưng với tôi, Thuận An lại là biển của cả một trời kỷ niệm.

Bởi vì tôi nhớ những giọt mồ hôi của các gã trai trong lớp hì hụi dựng trại rồi giúp các bạn gái nấu ăn trong sự chỉ trỏ ghen tị của nữ nhi lớp khác. À, thì ra con trai lớp mình cũng gallant nhỉ, nhưng cũng vì con gái lớp mình có giá, đúng không nào? Anh bạn lớp trưởng đang trổ tài vặt để cua một nàng trong lớp, nên tiếng guitar và giọng hát cũng ấm áp, nồng nàn. Còn tôi và bạn, hai con nhóc nghịch như quỷ sứ, chuyên gia làm quân sư thư tình cho các đôi trong lớp, mà chẳng kịp thống kê xem hai đứa mình đã phá bao nhiêu đôi. Tôi nhớ đêm trại lớp 11, gió hôm ấy thật dịu dàng quá đỗi và biển nhẹ nhàng vỗ sóng bên bờ cát, bù cho nỗi cô quạnh của bầu trời không trăng không sao. Tôi và bạn đi xem văn nghệ của trường ngoài bãi biển rồi ghé trại lớp khác chơi và về rất khuya, sau đó lại còn nói chuyện tiếp nên không ngủ được, mắt cứ mở to nhìn trời đêm thao thức. Tôi cũng nhớ đêm trại lớp 12 năm ấy, biển động dữ dội vì có bão, cả lớp ngồi quanh đống lửa trại mà nghe tiếng gió rít ở trên đầu, để rồi sáng mai phải nhổ trại sớm mà lòng tiếc nuối chẳng muốn đi.

Tôi còn nhớ một đêm trăng mùa hạ, mười mấy đứa học trò ngồi túm tụm bên bờ biển, tưởng như sao trời đang lấp lánh trong mắt nhau. Đêm ấy trăng đẹp lắm, từ đầu buổi đã thấp thoáng sau những vòm phi lao rồi cuối cùng treo trên đỉnh trời, tỏa ánh sáng vằng vặc tan trong sóng nước. Biển rộng trời cao nên trăng dường như cũng to hơn.

Rồi kỳ thi đại học cũng qua, đẩy những cuộc hội ngộ bên bờ biển dần lùi vào kỷ niệm. Sau này những lần họp lớp toàn rơi vào dịp Tết để bạn bè ở xa có thể về sum họp, nhớ vô cùng con đường dài về biển, trời chớm hè lộng gió thoảng theo hương biển mặn nồng trong những buổi chiều tà thấp thoáng trăng non.

Và tôi viết cho bạn, cho tôi, cho tuổi hoa niên tươi đẹp bên bờ biển rì rào tiếng sóng:

Nghe bạn hát khúc tình ca của biển
Sóng trong tim theo ký ức vọng về
Trăng vẫn sáng bên góc trời lặng lẽ
Tận cùng đêm thao thức đếm mùa trôi

Xa lắm rồi những người bạn của tôi
Lửa vẫn cháy khắp một miền thương nhớ
Đêm trại vui ngày tháng ba bão tố
Biển động gió lên không át được tiếng cười

Kỷ niệm ơi, đừng tan trong khoảng lặng
Tháng năm qua vẫn nhuộm khoảng trời hồng
Điệp anh đào chớm nở cuối mùa đông
Để xuân đến rải sắc hồng vĩnh cửu

Bạn xếp cho mình chuỗi vòng bằng ốc biển
Đêm lặng thầm lấp lánh ánh sao rơi
Theo thời gian bay khắp bốn phương trời
Tuổi mười tám vẫn đi cùng mùa cũ.

Biển không đẹp, nhưng là biển của một thời để nhớ...

5.2009

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Viết cho ngày khai trường

"Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại náo nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Tôi không thể quên được những cảm giác trong sáng nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu tròi quang đãng. Buối sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học." (Thanh Tịnh)

Ai đã từng qua một thời cắp sách hẳn không thể nào quên không khí của những buổi tựu trường. Với tôi, ngày khai trường luôn là một kỷ niệm đẹp. Đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Ngày xưa, cuộc sống còn khó khăn nên thường đến ngày khai trường và lễ tết chúng tôi mới có quần áo mới. Học sinh kéo nhau đến trường dự lễ khai giảng sau một mùa hè sôi động, sao tôi cảm thấy có cái sự nô nức nhiệt tình hơn hẳn ngày nay.

Công việc quá bận nên giờ tôi mới viết cho ngày khai trường thay vì hôm 5/9.

Tôi nhớ ngày khai trường năm lớp 1, tôi được vào học chung trường với anh chị tôi. Anh tôi - lúc ấy học lớp 4 - kéo tôi đến một gốc cây và dặn anh học ở lớp nào, nếu bị ai bắt nạt thì nhớ đến đó gọi anh. Mấy chị em chúng tôi ngày ấy vẫn tự giúp nhau đi học, khi nào ba mẹ có thể về sớm mới đón. Ngày khai trường đầu tiên, mọi thứ đều choáng ngợp và mới lạ. Đầu tháng 9 trời vẫn còn nắng lắm, hoa phượng chưa kịp tàn và bằng lăng vẫn nở khắp nơi, chẳng có cái không khí của một "buổi mai đầy sương thu và gió lạnh" của nhà văn Thanh Tịnh mà sao vẫn thấy trong lòng "có sự thay đổi lớn".

Mỗi năm đi qua trong đời học sinh là một ngày khai trường đầy kỷ niệm. Ngày khai trường của những năm đầu cấp, cuối cấp cũng là những dịp đáng nhớ, nhưng tôi nhớ nhất vẫn là ngày khai trường năm 1990. Khi ấy tôi còn là học sinh lớp 9, được đại diện cho học sinh toàn trường lên phát biểu trong lễ khai giảng. 18 năm đã trôi qua, tôi không còn nhớ ngày ấy mình đã nói những gì, chỉ nhớ rằng chiếc bục giành cho thầy cô vốn cao lắm, miệng tôi không với tới micro gắn sẵn nên đành phải tháo ra cầm tay (14 tuổi nhưng tôi vẫn còn nhí lắm). Do không có sẵn phương tiện chụp ảnh như bây giờ nên tôi không lưu lại được tấm ảnh nào. Vài tuần sau đó có dịp vào văn phòng thầy hiệu trưởng, tôi thấy có nhiều ảnh về lễ khai giảng được lồng trong khung kính, trong đó có ảnh phát biểu trước toàn trường của tôi, thèm sở hữu một tấm như thế mà không dám mở miệng xin.

Cho đến bây giờ, đã 15 năm trôi qua kể từ ngày khai trường cuối cùng của đời học sinh, (do lên đại học chúng tôi khai giảng vào ngày 15/10), tôi vẫn thấy trong tim âm vang rộn rã tiếng trống tựu trường. Ra đường phố Sài Gòn, nhìn các nữ sinh tung bay tà áo xuân thì đến lớp, lại nhớ hai hàng nữ sinh lớp 12 mặc áo dài trắng cầm hoa trên con đường từ cổng trường đến tượng đài Bác giữa sân trường Quốc Học ngày nào. Cảm xúc dẫu đã xa xưa nhưng chẳng thể nào quên.

Tháng 9 đã về mang theo một năm học mới, tôi lại nhớ những mùa thu xưa - trong sắc hè vừa đi qua và chút hương sen nở muộn, hương bắp cuối mùa, hương thanh trà ngọt thơm là mênh mang những tà áo trắng trên con đường đầy phượng bay và long não. Sài Gòn của tháng 9 mưa rơi tầm tã giữa những thoáng nắng hanh vàng, vẫn đọng lại trong đôi mắt ngây thơ của con tôi lấp lánh niềm vui ngày khai trường như tôi của tuổi học trò một thuở.
 
12.9.2008